Viết trong một tiệm sách: 29/01/2026
- Jan 31
- 2 min read
Ngày hôm nay trôi qua như thể hôm qua và cả những hôm trước ấy nữa. Vòng lặp của đời sống vô cùng tận như là một lời nguyền tròng vào cổ của loài người, và mỗi một người đều nặng trĩu trước một sức nặng vô hình, lại quen thuộc tới nỗi xem nó là sự thường, tưởng đang ngẩn cao đầu nhưng biết đâu lại là một sự gắng gượng nhọc sức khôn cùng, trái ngược, phước cho người nương mình theo xiềng xích và an nhiên trong chính phận tù đày của đời sống luân lưu vô cùng vô tận.
Nhiều lúc tôi tự hỏi "tôi sống vì điều gì?" và như bao nhiêu người, cố nhiên, tôi trả lời được, những câu trả lời hẳn nhiên đổi biến theo dòng chảy của tư tưởng, nước càng chảy siết, càng mạnh mẽ, tâm hồn càng được mài dũa. Vẻ đẹp trong sáng ẩn mình dưới lớp bọc ngụy tạo thô ráp, dần dần lộ rõ qua gọt rửa của dòng chảy thời gian. Câu trả lời, dĩ nhiên, đổi biến.
Có thể gọi đó là trưởng thành, khi mà, không còn là những mong cầu và vọng tưởng cho bản ngã, và cũng có thể nói, đó là một cú đau làm nát tan cái tôi vốn ích kỷ và bó buộc trong thói tự tư tự lợi. Tôi nhận ra rằng, từ nay, tôi sống không còn chỉ để phụng sự cho thói sống của bản thân nữa, mà cao vời hơn thế, còn có Má, và cả một bể rộng bao la... Tôi ước mong được tận hiến, với chút tàn hơi mong manh của đời người ngắn ngủi.
Tôi có một công việc bình thường, làm công trong một tiệm sách nhỏ, một công việc bình thường như tất thảy bao nhiêu con người bình thường khác. Tôi không có gì hơn người ngoài bể tâm tư kín đáo và đôi chút khả năng trong việc trình bày những thứ khó bề diễn giải bằng lời ấy ra trên trang giấy. Nếu đôi lúc tôi cho rằng bản thân sở hữu một chút khả năng đặc biệt khả dĩ, dầu sao thì, tôi cũng vẫn chỉ là một người tầm thường, và ngọt ngào cho kẻ nào sớm hiểu ra, và chấp nhận một cách đau đớn rằng mỗi người chỉ là một thực thể tầm thường mà thôi. Một miếng cắn vào trái táo của sự khôn ngoan và thức tỉnh, như Adam và Eva, cho tôi ngộ ra một sự thật nghiệt ngã, mà cũng là một vị ngọt đầu môi, tôi chấp nhận sự tầm thường của cái tôi mình, chấp nhận cái ý nghĩ đau đáu rằng ta chẳng là ai to tác cả ngoài cái cốt bình thường mà ta luôn tìm cách chối bỏ và không ngừng thổi phồng nó, trước ảo ảnh của xã hội phủ đầy bong bóng đến ngột ngạc.
Thật vậy, tôi đã cắn miếng táo đó, và nó ngọt lịm làm sao! Và... phải thú thật rằng, cay đắng làm sao! Mà, hạnh phúc siết bao!
DŨ. 29/01/2026


Comments